Sputnik
Dạo này tôi tập tành đọc lại sách của Haruki Murakami. Lúc trước có đọc nhưng hình như còn nhỏ quá nên không đọng lại gì nhiều, cũng không thấy liên quan. Giờ cũng tạm gọi là bước vào thế giới người lớn được một thời gian rồi (còn lớn hay không thì chưa biết…), tôi nghĩ mình nên thử lại xem sao. Thực ra khi đọc một cuốn sách nào đó nó phụ thuộc cảm nhận cá nhân là nhiều. Người ta có thể chê self-help này nọ, nhưng quyển đấy có thể lại là phao cứu sinh của một ai đó lạc lối. Người ta có thể chê Người tình Sputnik, rằng quyển này thuộc tầm thấp trong những tác phẩm khác của ông, rằng những thủ thuật của ông trong quyển này chưa tới, nhưng cũng có người yêu thích nó. Người ta có thể khen Cây cam ngọt của tôi ra rả, nhưng có người lại đọc cũng chẳng thấy đọng lại gì. Nên là mình cho những cuốn sách một cơ hội được mình tự cảm nhận nó.
Trước hết tôi có ấn tượng ban đầu lớn với Người tình Sputnik là vì nó là một câu chuyện queer. Người queer thấy truyện có bê đê thì như cá gặp nước :))))). Đi sâu hơn nữa thì thấy mặc dù 3 nhân vật yêu nhau, nhưng họ lại không thể yêu nhau theo cách bản thân muốn. Thật trớ trêu. Việc chia ra đuôi -romantic và đuôi -sexual hiện rất rõ trong đây. Miu có thể yêu Sumire về mặt cảm xúc, nhưng lại không thể ngủ với Sumire được. Sumire yêu Miu về cả cảm xúc và thân thể, điều đó làm Sumire mắc kẹt và bức bối. Có lẽ điều đó đã dẫn đến sự biến mất của cô chăng? Cô phải biến mất để thoát khỏi sự mắc kẹt đó, khỏi hiện tại oái oăm đầy bất lực. Sumire lại hoà hợp với K. Đến lạ về mặt cảm xúc (nhưng tôi không nghĩ đó là yêu, chỉ là tâm hồn đồng điệu) nhưng lại không thấy hấp dẫn thể xác với K., trong khi K. Đau khổ và đè nén. Rõ ràng việc kết nối với ai đó không phải lúc nào cảm xúc và thể xác cũng đi đôi.